#34 - Khi các quốc gia Vùng Vịnh bị cuốn vào vòng xoáy cuộc chiến của Mỹ và Israel chống Iran

Ngô Hoàng

 

Sau khi Mỹ và Israel bắt đầu tấn công dữ dội vào thủ đô Tehran và hàng loạt địa phương trọng yếu khác ở Iran, điều không ai lường trước được là phản ứng của Tehran không chỉ hướng về phía Israel và các căn cứ quân sự Mỹ, mà còn hướng tới toàn bộ các căn cứ và lợi ích của Mỹ tại tất cả các quốc gia Hội đồng Hợp tác Vùng Vịnh (GCC); tất cả sáu thành viên GCC gồm Saudi Arabia, UAE, Qatar, Kuwait, Bahrain và Oman lần đầu tiên kể từ năm 1979 đồng loạt hứng chịu các đợt tấn công bằng tên lửa đạn đạo và máy bay không người lái từ Iran. Điều này đã khiến cả khu vực lâm vào một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng mới với những hệ quả khó lường về mọi mặt đối với toàn thế giới.

Từ đàm phán đến đối đầu quân sự

Để hiểu được quy mô của cuộc khủng hoảng hiện tại, cần nhìn lại chuỗi sự kiện dẫn đến Chiến dịch Epic Fury. Trong tháng 2/2026, quan hệ Mỹ - Iran trải qua những bước thăng trầm đáng kể. Ngày 6/2, hai bên tiến hành đàm phán hạt nhân gián tiếp tại Muscat, thủ đô Oman, với sự trung gian của Ngoại trưởng Oman Badr Al-Busaidi. Iran nhấn mạnh rằng tiến triển phụ thuộc vào tham vấn nội bộ tại Tehran, và một vòng đàm phán tiếp theo được lên lịch tại Geneva.

Đáng chú ý, trong giai đoạn từ 15-20/2, Iran đã gia tăng xuất khẩu dầu lên gấp ba lần mức bình thường và giảm tồn kho dầu nội địa, động thái được một số giới phân tích đánh giá là bước chuẩn bị cho khả năng xung đột xảy ra. Tuy nhiên, chỉ một ngày trước khi các cuộc không kích bắt đầu, vào ngày 27/2, Ngoại trưởng Oman tuyên bố các bên đã đạt được một bước đột phá, theo đó Iran đồng ý không tích trữ uranium làm giàu và chấp nhận cơ chế xác minh toàn diện của Cơ quan năng lượng nguyên tử quốc tế (IAEA). Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi thậm chí còn khẳng định lạc quan rằng “một thỏa thuận lịch sử” với Mỹ đang “nằm trong tầm tay”.

Thực tế là Washington đã chọn con đường khác. Tổng thống Trump công bố chiến dịch quân sự trong một video dài 8 phút đăng trên Truth Social lúc 2 giờ sáng giờ miền Đông của Mỹ, thông báo rằng Mỹ đang tiến hành “các hoạt động tác chiến quy mô lớn” để ngăn chặn Iran đe dọa nước Mỹ và các lợi ích an ninh quốc gia cốt lõi. Ông Trump còn kêu gọi các thành viên Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) “hạ vũ khí để đổi lấy quyền miễn trừ”, đồng thời cảnh báo rằng từ chối là đồng nghĩa với “cái chết chắc chắn”. Bên cạnh đó, trong một thông điệp trực tiếp gửi đến người dân Iran, ông Trump tuyên bố: “Giờ phút tự do của các bạn đã đến”.

Phản ứng của Iran đối với chiến dịch Epic Fury khác căn bản so với các đợt đáp trả trước đây. Trong cuộc chiến 12 ngày hồi tháng 6/2025, Tehran chỉ tấn công một căn cứ duy nhất của Mỹ tại Qatar và thậm chí còn cảnh báo trước cho chính quyền Doha. Lần này, Iran triển khai chiến thuật hoàn toàn mới: Tấn công đồng loạt vào các cơ sở hạ tầng dân sự trên khắp các quốc gia GCC với hy vọng tạo áp lực tổng thể mạnh mẽ buộc Mỹ phải sớm chấm dứt chiến dịch quân sự chống Iran hiện nay.

Theo số liệu từ Bộ Quốc phòng UAE, trong 36 giờ đầu tiên kể từ khi xung đột nổ ra, lực lượng phòng không của UAE đã đánh chặn 165 tên lửa đạn đạo, 2 tên lửa hành trình và 541 máy bay không người lái của Iran. Tuy nhiên, không phải tất cả đều bị chặn. Các mục tiêu bị tấn công bao gồm sân bay quốc tế Abu Dhabi Zayed (ít nhất 1 người chết, 7 người bị thương), sân bay quốc tế Dubai (hư hại một phần), khách sạn Burj Al Arab biểu tượng của Dubai, cảng Jebel Ali - cảng thương mại lớn nhất Trung Đông, và nhiều tòa nhà cao tầng trong khu vực đô thị.

Tại các quốc gia GCC khác, tình hình cũng nghiêm trọng không kém. Bahrain ghi nhận cuộc tấn công vào trụ sở Hạm đội 5 của Hải quân Mỹ tại Manama, cùng với các tòa nhà dân cư. Kuwait chịu thiệt hại tại sân bay quốc tế và căn cứ không quân Ali al-Salem, nơi có 32 người bị thương. Qatar báo cáo 16 người bị thương sau các nỗ lực tấn công vào sân bay quốc tế Hamad và các cơ sở năng lượng chiến lược tại Ras Laffan và Mesaieed. Saudi Arabia xác nhận các cuộc tấn công vào thủ đô Riyadh và khu vực phía Đông và Thái tử Mohammed bin Salman đã lên tiếng quốc gia này “sẵn sàng đáp trả quân sự nếu các cuộc tấn công tiếp diễn”. Không chỉ vậy, tại Oman - quốc gia vốn đang tích cực đóng vai trò trung gian hòa giải, nhiều máy bay không người lái Iran cũng đã tấn công vào tổ hợp cảng Duqm trên Biển Ả-rập.

Theo phân tích của các chuyên gia tại Hội đồng Trung Đông về các vấn đề toàn cầu, việc Iran chuyển hướng từ chỉ các mục tiêu quân sự sang cả các cơ sở hạ tầng dân sự phản ánh một tính toán chiến lược mới: Tehran muốn chứng minh rằng nếu Iran bị tấn công, toàn bộ nền kinh tế khu vực cũng không còn được yên và sẽ bị ảnh hưởng. Thực tế là đại diện IRGC đã lập luận rằng quân đội Mỹ đã di chuyển từ các căn cứ quân sự sang khách sạn và khu dân cư, biến chúng thành “lá chắn sống”. Tuy nhiên, các quốc gia GCC bác bỏ lập luận này, coi đây là sự vi phạm trắng trợn chủ quyền quốc gia và luật pháp quốc tế và chuyển sang công khai lên án Tehran.

Thực tế là các quốc gia GCC đã nhiều lần cam kết không để lãnh thổ và không phận của họ được sử dụng cho các hoạt động tấn công chống lại Iran. Trước thềm Chiến dịch Epic Fury, Saudi Arabia đóng không phận đối với máy bay quân sự Mỹ và Israel. Tuy nhiên, bất chấp những đảm bảo này, Iran vẫn tấn công các quốc gia láng giềng ngay từ giờ đầu tiên của xung đột. Như một quan chức GCC nhận định với Carnegie Endowment: “Trung lập không mang lại sự bảo vệ nào khi bạn đã bị kéo vào cuộc chiến”. Thực tế này đặt ra một câu hỏi lớn về tương lai của Ngoại giao trung gian trong khu vực - nếu giữ thế trung lập cũng không thể bảo vệ khỏi bị tấn công, động lực nào còn khiến các quốc gia duy trì vai trò hòa giải trong các cuộc khủng hoảng tương lai?

Hành động trả đũa nói trên của Iran đã phá hủy chiến lược Ngoại giao mà các quốc gia GCC đã dày công xây dựng trong nhiều năm qua. Kể từ khi Trung Quốc làm trung gian cho thỏa thuận hòa giải Saudi-Iran vào tháng 3/2023, các quốc gia Vùng Vịnh đã theo đuổi chính sách cân bằng tinh tế: Vừa duy trì quan hệ an ninh chặt chẽ với Mỹ, vừa phát triển các kênh đối thoại thận trọng với Iran. Oman và Qatar đóng vai trò trung tâm trong nỗ lực trung gian này: Oman tổ chức các cuộc đàm phán hạt nhân Mỹ-Iran tại Muscat, trong khi Qatar đóng vai chính trong đàm phán Israel - Hamas.

Phản ứng của GCC cho thấy sự chuyển đổi rõ rệt từ “Kiến trúc sư Ngoại giao” sang “bộ hấp thụ các cú sốc chiến lược”. Trong cuộc họp trực tuyến khẩn cấp ngày 1/3, các Ngoại trưởng và quan chức cấp cao từ GCC đã đồng loạt lên án các cuộc tấn công của Iran và khẳng định quyền tự vệ riêng của mỗi nước và tập thể toàn bộ GCC theo Hiến chương Liên Hợp Quốc. UAE còn triệu hồi Đại sứ và đóng cửa Đại sứ quán của mình tại Tehran - động thái chính trị mạnh mẽ nhất kể từ khi hai nước thiết lập quan hệ Ngoại giao. Trong khi đó, Thái tử Mohammed bin Salman của Saudi Arabia đã liên tiếp điện đàm với các nhà lãnh đạo UAE, Bahrain, Qatar, Kuwait và Jordan; tuyên bố sẵn sàng đặt “mọi năng lực quốc phòng” của mình hỗ trợ các nước anh em.

“Nút chai” Hormuz và cú sốc năng lượng toàn cầu

Một trong những hệ lụy nghiêm trọng nhất của cuộc xung đột là tình trạng tê liệt giao thông hàng hải tại Eo biển Hormuz - tuyến đường huyết mạch vận chuyển khoảng 20% nguồn cung dầu mỏ toàn cầu và 20% sản lượng khí tự nhiên hóa lỏng (LNG) thế giới. Ngày 3 tháng 3, Chuẩn Tướng Ebrahim Jabbari của IRGC tuyên bố “Eo biển Hormuz đã đóng” và cảnh báo rằng bất kỳ tàu thuyền nào cố gắng đi qua sẽ bị “thiêu rụi”.

Mặc dù về mặt kỹ thuật đến lúc này eo biển Hormuz chưa bị phong tỏa hoàn toàn, nhưng việc các công ty bảo hiểm rút khỏi cam kết và các hãng vận tải lớn như Maersk, Hapag-Lloyd tạm ngừng hoạt động đã tạo ra tình trạng "đóng cửa thực tế" (de facto closure). Phí bảo hiểm rủi ro chiến tranh cho mỗi chuyến quá cảnh tăng từ 0,125% lên 0,2-0,4% giá trị tàu - tương đương mức tăng hàng trăm nghìn đô la cho các tàu chở dầu siêu lớn. Chi phí vận chuyển dầu từ Trung Đông sang Trung Quốc tăng vọt 94%, đạt mức kỷ lục 423.736 USD/ngày.

Trên thực địa, ít nhất  đến nay đã có 5 tàu chở dầu đã bị hư hại, 2 thuyền viên thiệt mạng, và khoảng 150 tàu đang neo đậu bên ngoài eo biển để tránh rủi ro. Lưu lượng tàu chở dầu giảm khoảng 70% trong những ngày đầu tiên, và đến ngày 1-2 tháng 3, hầu như không còn tàu nào đi qua eo biển ngoại trừ một số ít mang cờ Iran và Trung Quốc. Giá dầu Brent tăng 10-13% trong phiên giao dịch đầu tiên sau khi xung đột nổ ra, với nhiều nhà phân tích dự báo giá có thể vượt 100 USD/thùng nếu tình trạng gián đoạn kéo dài - mức tăng có thể gây ra cú sốc năng lượng nghiêm trọng gấp ba lần so với cuộc cấm vận dầu mỏ Ả-rập năm 1973.

Tác động trên đã lan tỏa nhanh chóng ra toàn cầu. Qatar, nhà cung cấp LNG lớn thứ hai thế giới, đã phải tạm ngừng sản xuất tại Ras Laffan sau khi cơ sở này bị máy bay không người lái Iran tấn công, gây gián đoạn 20% nguồn cung LNG toàn cầu. Giá khí đốt tự nhiên tại châu Âu tăng vọt 24%. Các quốc gia phụ thuộc vào năng lượng nhập khẩu từ Vùng Vịnh - đặc biệt là Pakistan, Bangladesh, Ấn Độ, Nhật Bản và Hàn Quốc - đối mặt với nguy cơ thiếu hụt nguồn cung nghiêm trọng. Qatar và UAE chiếm 99% lượng LNG nhập khẩu của Pakistan, 72% của Bangladesh và 53% của Ấn Độ. Các tuyến vận tải thay thế qua Mũi Hảo Vọng sẽ kéo dài thời gian vận chuyển thêm vài tuần và làm tăng mạnh chi phí vận tải.

Thế tiến thoái lưỡng nan của các quốc gia Vùng Vịnh

Các quốc gia GCC hiện đứng trước lựa chọn gần như bất khả thi: Đáp trả quân sự nhằm vào Iran và có nguy cơ bị coi là đứng về phía Israel, hoặc duy trì thụ động trong khi các thành phố của họ tiếp tục bị Iran tấn công. Như một chuyên gia tại Đại học Qatar nhận định, đây là “kịch bản ác mộng” mà các nhà hoạch định chính sách Vùng Vịnh đã lo ngại suốt nhiều thập kỷ qua. Cựu Thủ tướng Qatar bin Jaber Al Thani cảnh báo trên mạng xã hội X rằng các quốc gia GCC “không được để bị lôi kéo vào cuộc đối đầu trực tiếp với Iran”, dù ông cũng thấy là Tehran đã “vi phạm chủ quyền của các quốc gia thuộc Hội đồng và là bên gây hấn”.

Tuy nhiên, áp lực buộc các nước GCC có hành động đáp trả đang gia tăng. Theo Wall Street Journal, trong số các kịch bản đang được xem xét là việc tấn công các bệ phóng tên lửa và máy bay không người lái bên trong lãnh thổ Iran. Qatar đã bắn hạ hai máy bay phản lực Iran vào ngày 2/3 sau khi các cơ sở năng lượng của họ bị Iran tấn công. Một số nhà phân tích cho rằng các quốc gia Vùng Vịnh có thể sẽ tham gia các cuộc phản công chống Iran nếu các cuộc tấn công tiếp diễn trong tuần tới, trước hết là thông qua nỗ lực chung của GCC như Lực lượng Lá chắn Bán đảo (Peninsula Shield Force) thay vì đơn thuần mở không phận cho các hoạt động của Mỹ và Israel. Điều này sẽ cho phép các quốc gia Vùng Vịnh nắm quyền chủ động và thể hiện vai trò dẫn dắt thay vì chỉ theo sau.

Mối lo ngại sâu xa nhất của giới lãnh đạo Vùng Vịnh tập trung vào cơ sở hạ tầng thiết yếu nhất của họ. Các chuyên gia xác định kịch bản ác mộng thực sự là các cuộc tấn công vào lưới điện, nhà máy khử mặn nước biển và cơ sở hạ tầng năng lượng. Không có điều hòa không khí và nước khử mặn, các quốc gia Vùng Vịnh với khí hậu nóng bức và khô cằn cực đoan về cơ bản không thể sinh sống được. Đây chính là điểm yếu chiến lược mà Iran đang khai thác, và cũng là lý do khiến GCC phải cân nhắc rất kỹ mọi phương án đáp trả.

Tình hình hiện tại thể hiện rõ một mâu thuẫn cấu trúc sâu sắc trong quan hệ an ninh giữa các quốc gia Vùng Vịnh với Mỹ. Trong nhiều thập kỷ, các quốc gia GCC đã chi hàng tỷ đô la mua vũ khí hiện đại và xây dựng quan hệ đồng minh với Washington với kỳ vọng Mỹ sẽ bảo vệ họ trước các mối đe dọa từ Iran. Tuy nhiên, Chiến dịch Epic Fury được khởi động mà không có sự tham vấn đầy đủ với các đối tác Vùng Vịnh. Theo nhiều nguồn tin, các quốc gia châu Âu chỉ được thông báo vài phút trước khi các cuộc không kích bắt đầu, và không có lý do gì để tin rằng các quốc gia GCC được đối xử khác biệt.

Vấn đề cốt lõi của các quốc gia Vùng Vịnh là họ luôn phải “thừa kế” những hệ lụy tàn khốc từ các quyết định quân sự của Washington. GCC đã nhận thức được rằng họ không thể kiểm soát được các quyết định từ giới lãnh đạo cấp cao nhất của Mỹ. Đồng thời, giới tinh hoa Vùng Vịnh cũng lo ngại rằng Mỹ khơi mào chiến tranh nhưng lại bắt GCC gánh chịu toàn bộ rủi ro để phục vụ lợi ích của Israel. Dư luận nhân dân các quốc gia GCC cũng thắc mắc tại sao họ phải chịu rủi ro từ việc cho lực lượng Mỹ đóng quân nhưng Washington lại không thể hoặc không sẵn sàng bảo vệ họ trước các cuộc tấn công của Iran.

Mặt khác, cuộc khủng hoảng hiện nay cũng cho thấy những lỗ hổng cấu trúc trong năng lực phòng thủ của các quốc gia GCC. Bất chấp hàng chục năm đầu tư những khoản tiền khổng lồ cho quốc phòng, các quốc gia Vùng Vịnh vẫn dễ bị tổn thương trước tên lửa và máy bay không người lái của đối thủ. Các hệ thống phòng không hiện tại có thể đánh chặn, nhưng không ở quy mô lớn hoặc đòi hỏi chi phí rất cao. Các cuộc tấn công dồn dập vẫn là mối lo ngại nghiêm trọng chưa có phương án đối phó hiệu quả. Trong khi đó, sự phối hợp tập thể giữa các quốc gia Vùng Vịnh vẫn còn nhiều hạn chế, riêng về mặt phối hợp tác chiến gần như không tồn tại ngoài các tuyên bố công khai chung.

Tehran có khôn ngoan khi trả đũa sang GCC?

Theo một số nhà nghiên cứu địa chính trị quốc tế, hành động mới đây của Iran với các nước GCC giống như một bước đi “tự gây thương tích”. Bằng những hành động cụ thể tạo cảm giác xóa nhòa ranh giới giữa đối thủ và các quốc gia trung lập, Tehran có nguy cơ đẩy xa những đối tác tiềm năng đúng vào lúc phải cần họ ủng hộ khi đang phải đối mặt với áp lực bên ngoài ngày càng tăng. Thay vì cô lập đối thủ, Tehran có thể đẩy mình vào thế bị cô lập hơn cả về mặt Ngoại giao lẫn tính toán chiến lược ngay trong khu vực của mình.

Bên cạnh đó cũng có những đánh giá tiêu cực và cực đoan hơn đối với Tehran trong cuộc khủng hoảng hiện nay. Theo phân tích của Carnegie Endowment, Iran đã phạm hai sai lầm chiến lược lớn: Thứ nhất là thất bại trong việc nắm bắt cơ hội đạt được thỏa thuận với Mỹ khi cửa sổ đàm phán còn mở - điều có thể giúp Iran nói riêng và khu vực nói chung tránh được tình huống căng thẳng và bất ổn. Thứ hai là việc trả đũa nhắm mục tiêu vào cả các quốc gia Vùng Vịnh - những nước thực ra đang cố gắng đóng vai trò trung gian và đưa ra các sáng kiến nhằm giảm leo thang và ngăn chặn cuộc chiến này.

Theo một số nhà phân tích quốc tế, nếu Tehran hy vọng các cuộc tấn công vào các mục tiêu ở GCC như vừa qua sẽ buộc các nước này yêu cầu Mỹ chấm dứt chiến dịch quân sự, kết quả dường như hoàn toàn ngược lại. Thay vào đó, các cuộc tấn công vào GCC vừa qua đã củng cố tâm lý chống Iran của GCC và thậm chí có thể khiến họ chấp nhận việc thay đổi chế độ ở Tehran, điều trước đây họ vẫn phản đối. Có dư luận trong giới nghiên cứu còn cho rằng Iran chỉ trong một ngày đã biến các quốc gia Vùng Vịnh từ tư thế trung lập sang hiểu rõ hơn về “mối đe dọa” mà Tehran đặt ra cho khu vực và thế giới. Thực tế là sự đoàn kết giữa các quốc gia trong GCC, có thể bao gồm cả Oman, chống Iran đang được tái lập sau các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái vào Duqm.

Về mặt an ninh, cuộc khủng hoảng có thể thúc đẩy hợp tác sâu hơn về phòng thủ tên lửa, chia sẻ tình báo và an ninh hàng hải trong nội bộ GCC. Sự phối hợp Saudi - UAE đã được tái thiết sau những căng thẳng trong năm 2025 liên quan đến tình hình ở Yemen khi lãnh đạo 2 quốc gia quan trọng này đã có cuộc điện đàm với nhau ngay sau khi xung đột nổ ra. Tuy nhiên, liệu sự đoàn kết này có vững chắc hay lại sớm bộ lộ những rạn nứt nội bộ vẫn chưa thể kết luận. Thực tế là các thành viên khác nhau trong GCC luôn có nhận thức khác nhau về các mối đe dọa khác nhau và mức độ chấp nhận rủi ro khác nhau; chẳng hạn Oman và Qatar theo truyền thống thường đề cao vai trò hòa giải và các kênh liên lạc với Tehran, trong khi Saudi Arabia và UAE nghiêng về răn đe mạnh mẽ hơn.

Về dài hạn, cuộc khủng hoảng đặt ra câu hỏi về mô hình phát triển kinh tế của Vùng Vịnh. Trong nhiều năm, các quốc gia GCC - đặc biệt là UAE và Saudi Arabia - đã đặt cược lớn vào 'kết nối' như cầu nối đến tương lai hậu dầu mỏ. Nhưng thu hút khách du lịch, xây dựng và vận hành các trung tâm dữ liệu, duy trì các trung tâm hậu cần phức tạp rất khó khăn khi đang ở giữa một vùng chiến sự. Việc bắn hạ hầu hết máy bay không người lái và tên lửa nhắm vào GCC tốt trong ngắn hạn, nhưng có thể không đủ khi các công ty toàn cầu quyết định đầu tư và mở rộng ở đâu. Các cuộc tấn công máy bay không người lái của Iran vào các trung tâm dữ liệu Amazon đặt tại UAE cho thấy Tehran hiểu rõ động lực này và đang khai thác nó.

Vai trò của các “Lực lượng Ủy nhiệm” và triển vọng sắp tới

Một yếu tố quan trọng khác cần xem xét là năng lực của mạng lưới lực lượng ủy nhiệm của Iran trong tình hình xung đột hiện tại. Theo đánh giá của Tướng Joe Votel, cựu Tư lệnh CENTCOM và SOCOM của Mỹ, mức độ đe dọa từ các nhóm này có sự phân hóa rõ rệt. Houthi tại Yemen được đánh giá ở mức nguy hiểm cao, có khả năng linh hoạt và nguy hiểm, có thể phong tỏa eo biển Bab-el-Mandeb và đe dọa hàng hải thương mại. Hezbollah tại Lebanon ở mức trung bình sau khi đã chịu tổn thất nặng nề từ các chiến dịch trước đó, suy yếu nhưng vẫn giữ vai trò nhất định trong khu vực. Các phiến quân Shia tại Iraq/Syria được đánh giá ở mức thấp do thiếu hiệu quả và mất phương hướng hoạt động sau khi cấu trúc lãnh đạo của Lực lượng Quds thân Iran đang trong tình trạng rối bời.

Thực tế mấy ngày qua Hezbollah đã can thiệp bằng cách phóng rocket vào Israel, khiến IDF đáp lại bằng một loạt các cuộc ném bom chiến lược vào Beirut và Thung lũng Beqaa. Thủ tướng Lebanon Nawaf Salam đã triệu tập cuộc họp nội các khẩn cấp, tuyên bố rằng chỉ có Nhà nước mới có quyền quyết định các vấn đề chiến tranh, cấm các hoạt động quân sự của Hezbollah và ra lệnh cho các cơ quan an ninh bắt giữ những kẻ đứng sau các cuộc tấn công.

Như Trung tâm Stimson nhận định, dù các cuộc không kích có chính xác hay tàn phá đến đâu, chúng cũng không thể lật đổ một chính phủ. Iran năm 2026 có khả năng sẽ thoát ra bị tổn thương nhưng không bị đánh bại. Chính quyền được điều hành bởi những người kế nhiệm tại Tehran có khả năng vẫn mang tính chất một nhà nước thần quyền (theocracy) nhưng ở trạng thái suy yếu và dễ tổn thương hơn rất nhiều. Điều này đặt ra câu hỏi liệu một Iran suy yếu nhưng vẫn thù địch có thực sự phục vụ lợi ích an ninh dài hạn của khu vực hay không?

Dù tình hình sắp tới tiếp diễn như thế nào, chiến dịch Epic Fury và các hành động trả đũa, báo thù của Iran đang vẽ lại bản đồ địa chính trị Trung Đông. Xung đột Mỹ-Israel-Iran đang vượt ra ngoài tầm kiểm soát với các cơ sở hạ tầng dân sự Vùng Vịnh thành nạn nhân trực tiếp đầu tiên; kỷ nguyên hòa hoãn đã bị khép lại, dù các nước GCC hiện tại chọn chiến thuật “kiềm chế chủ động” và từ chối tham gia vào các kịch bản chiến tranh do Israel vạch ra và nâng cấp phòng thủ; các quốc gia Vùng Vịnh đã thấy những rủi ro khi chủ trương dựa vào bảo hộ chiến lược của Mỹ để để giữ vững an ninh và môi trường phát triển hòa bình của mình.

Next
Next

#33 - Xung Đột Iran-Mỹ 2026: Lý Thuyết Chiến Thắng Của Các Bên